Bàn luận về sự khác biệt văn hóa giữa hai miền Nam – Bắc (Phần 6)

Posted on Updated on


Vì tập trung phân tích từ căn nguyên hiện tượng phân hóa văn hóa Nam – Bắc nên nhiều người tỏ ra sốt ruột và sợ lạc đề. Anh Lê Quân cùng một số bạn quản trị đã vội khoanh vùng vấn đề để thảo luận tập trung. Đó không phải là việc bất ý. Nhưng nó sẽ là chuyện “con gà quả trứng”. Nêu ra hiện tượng để tranh luận về cách giải quyết, sau đó sẽ lại mò lại bản chất của vấn đề để tìm cách xử lý. Vì hai hướng tư duy đã khác nên đã có ý định dừng bài viết lại.
Dưới đây là ý kiến của Lê Quân và một số bạn:
Lê Quân:
Oct 29 2008, 11:50 PM

Hi

Mình muốn làm rõ hơn chút ít:
1. Cách đây đúng 10 năm, bà giáo của mình người Pháp đã thích thú khi làm đề tài nghiên cứu chuyên sâu về sự khác biệt văn hóa bắc nam phục vụ cho công tác quản trị nhân sự. Mình cũng tham gia với tư cách là thành viên tích cực. Kết luận lại rất giản đơn:
- chẳng có khác biệt đáng kể. Dường như khi hỏi cá nhân ai cũng cảm nhận sự khác biệt. Nhưng kết quả điều tra số đông thì lại không đủ độ tin cậy để khẳng định. Thể diện, gia đình, tính cộng đồng, cách thức giải quyết xung đột… đều được thể hiện khá giống nhau ở cả hai miền. Nếu đứng bên ngoài thấy khác nhau, sự khác nhau đôi khi được thể hiện qua bản năng phòng vệ của cá nhân, nhưng đi sâu thì cũng không khác lắm.
- Không có một kết luận nào cho việc anh MN ra Bắc nên như thế nào, ngược lại anh MB vào N cần ứng xử ra sao. Chẳng có nguyên lý chung nào đúng cả. Chỉ có duy nhất một ý kiến được chia sẻ: Sự thành công hay thất bại hầu như ko có nguyên tắc, mà chủ yếu phụ thuộc vào sự chân thành của người quản lý.
2. Mình đặt ra tình huống ko phải để các bạn thảo luận sự khác biệt văn hóa ứng xử thuần túy, mà muốn các bạn kể lại những kinh nghiệm của bản thân hành xử nhập gia tùy tục ra sao.               
Rivalsumo  
Oct 30 2008, 12:05 AM


Chào các anh chị ,Để bàn luận về những nét khác biệt về văn hóa, phong cách giữa người xứ Bắc và Nam thì có rất nhiều điều để bàn. Mỗi nơi có một nét riêng, một vẻ đẹp riêng và sẽ cố gắng bảo vệ nó, vì dù sao đó cũng là nền tảng, gốc rễ của mỗi một con người từng sinh ra và lớn lên ở đó. Và như vậy sẽ không đi đến hồi kết.Những chia sẻ của các anh chị rất thú vị và đáng trân trọng, nhưng để tránh bị lạc chủ đề,xa đà vào tranh luận về khác biệt văn hóa giữa 2 miền, chúng ta sẽ tiếp tục tập trung trao đổi về chủ đề này trên quan điểm của người làm QUẢN TRỊ NHÂN SỰ. Do bác Lequan đưa ra một chủ đề hơi rộng nên việc đưa ra quan điểm nhiều khi chưa tập trung và trọng tâm. Rival xin phép được tóm gọn hơn chủ đề trao đổi như sau:1. Tác phong, quan điểm quản trị NS của 1 HMR miền Bắc so với 1 HMR miền Nam?
2. Có sự khác biệt lớn giữa chương trình đào tạo của MB và MN?Có gì thiếu xót mong anh chị bổ sung nhé,

Rivalsumo  

ThuVu
Oct 30 2008, 10:16 AM
Hi Phoenix and all,Mìng đang cố gắng tập trung chỉ thảo luận về quản lý nhân sự ở MB và MN khác nhau như thế nào thôi. Tuy nhiên không tránh khỏi đụng chạm về chuyện tính cách 2 miền vì quản lý con người là phải thấu hiểu con người. Tính cách 2 miền khác biệt cho nên chính sách nhân sự áp dụng cho con người ở mỗi miền khác nhau, chính sách dịch vụ khách hàng cũng phải khác nhau.1. Nhân sự:- MN: tổ chức các khóa huấn luyện phải thật sát với nhu cầu của người học và phải thực tế. Các khóa huấn luyện ngắn thôi và cụ thể về các kỹ năng. Giáo viên nói giọng MN, nếu đưa giáo viên MB thế nào cũng bị phàn nàn rằng thầy cô giáo nói gì em nghe không kịp. Đề tài thảo luận phải gần gũi không thì bà con phàn nàn là “nói gì nói chuyện trên trời dưới đất”. Phòng Nhân sự dân chủ quá trong việc khảo sát nhu cầu học hành của bà con để thiết kế khóa học phù hợp nên đôi khi bị rối.- MB: Tổ chức các khóa chính qui hơn, “hoành tráng” hơn về các vấn đề cũng vĩ mô hơn. Giáo viên nói hay hơn. Lý luận phải khúc triết hùng hồn. Giáo viên phải mặc đồ nghiêm chỉnh, veston đang hoàng. Giữ ý tứ không nói chuyện về chính trị không thì đụng các con ông cháu cha. Phòng NS không khảo sát gì cả, giám đốc nhân sự quyết định học gì thì học đó, học vào lúc sản xuất rảnh rỗi nhất.

Nhân sự hay bị ép nhận con ông này, cháu ông kia và không thể từ chối được.

2. Bán hàng:

- MN: chỉ cần tỏ ra tình cảm, lâu lâu mời khách hàng đi ăn tối, đi đánh tennis, chơi bowling. ..Nhớ ngày sinh và những ngày quan trọng của khách hàng và chỉ cần mua những món quà nho nhỏ đủ để bày tỏ tấm lòng là được. Nếu hàng em xịn, giá em rẻ thì chắc chắn bán được hàng. Nếu khách hàng năn nỉ lấy hàng gấp thì ráng mà giúp khách hàng cho được để lần sau được họ hỗ trợ lại. Khách hàng sòng phẳng trả lại hàng nếu hàng làm có tí sai biệt so với đơn đặt hàng hoặc giá cả thay đổi. Bộ phận phát triển ngành hàng có nhiều việc để làm, giải quyết nhiều đơn hàng khó. PQ và CS cũng nhiều việc hơn. Sẵn sàng làm những đơn hàng nhỏ và khó để tạo uy tín.

- MB: khách hàng quan tâm đến họ được chiết khấu bao nhiêu %, nhân viên bán hàng phải biết xưng hô đúng cách, nhũn nhặn. Mối quan hệ rất quan trọng. Nếu đã tạo được mối quan hệ vững chắc thì yên tâm khách hàng ít khi nào kiểm tra hàng cẩn thận khi nhận. Có sai biệt chút ít với đơn đặt hàng cũng nhận. Chỉ cần phát triển những mặt hàng có sẵn, thị trường ít có nhu cầu phát triển mặt hàng mới. Bộ phận R&D chẳng có nhiều việc để làm. Không nhận đơn hàng nhỏ vì chẳng bõ công.

Trên đây là 1 số khác biệt mà mình thấy rõ, còn những vấn đề chìm dưới mặt nước thì chưa thể nói hết được ở đây được.

Các bạn bổ sung thêm nhe.

Và ý kiến của Phoenix:
Oct 31 2008, 12:27 AM
Hi, Anh/chị Lequan đặt tiêu đề topic là “Sự khác biệt giữa 2 miền Nam và Bắc trong văn hóa qua con mắt người làm nhân sự”. Khiến cho ACE mỗi người một ý.Anh/chị Lequan đã “khoanh lại” việc “xử trí” của người làm nhân sự trước sự khác biệt này thì Phoenix dừng bài viết của mình lại. Nếu không nó lại không trọng tâm biggrin.gif Theo Phoenix thì cho dù list ra được nhiều tình huống thì cũng chỉ là hiện tượng. Muốn “xử trí” và lý giải cho sự “xử trí” lại phải đi từ bản chất vấn đề. Mà bản chất vấn đề thì ….. tongue.gif Rivalsumo quy về hai nội dung:

QUOTE
1. Tác phong, quan điểm quản trị NS của 1 HMR miền Bắc so với 1 HMR miền Nam?
2. Có sự khác biệt lớn giữa chương trình đào tạo của MB và MN?

Xem ra lại hơi khác với ý anh/chị Lequan muốn đề cập tới.

Thu Vu nhận xét khá đúng về sự khác biệt. Có một điểm “chỉ cần phát triển những mặt hàng có sẵn, thị trường ít có nhu cầu phát triển mặt hàng mới” thì chưa chính xác lắm. Người Miền Bắc thích dùng hàng mới lạ, độc, càng giá trị càng tốt (thậm chí càng đắt thì càng thích). Những món hàng mới lạ thường được quan tâm thành phong trào. Còn nhớ ngày xưa, nhà nào cũng phải có máy khâu “5 con bướm” Trung Quốc, nồi cơm điện của Nga, xe mifa của Tiệp, xe Dream của Thái …

Nhưng họ không định vị được hết là mình thích gì. Họ chỉ có thể mô tả ước muốn và cảm giác. Phần còn lại nhờ vào các nhà thiết kế, tư vấn. Rất tiếc, ở HN thì “nhân tài” ngành thiết kế công nghiệp, mỹ thuật công nghiệp lại không nhiều lắm.

Phoenix định viết khoảng 4 bài nữa mới đến phần tham luận cùng anh/chị Lequan từ đầu bài đưa ra. Để ngắn gọn thì nói luôn chuyện ngắn ở đây, còn nhường chỗ cho các ACE ra vào tongue.gif .
QUOTE

1. Một Manager nước ngoài đến Việt Nam triển khai huấn luyện chăm sóc khách hàng và kỹ năng bán hàng cho nhân viên trung tâm thương mại.
Tại Miền Nam, cũng có khá nhiều vấn đề, nhưng OK, công việc thuận lợi, nhân viên nắm bắt tốt và cán bộ này hài lòng.
Tại Miền Bắc, cán bộ này thất vọng vì cung cách phục vụ khách hàng của nhân viên.
Mình nhận được sự phàn nàn như sau: Ý thức về chất lượng dịch vụ chăm sóc khách hàng của nhân viên miền bắc quá yếu. Nhân viên của tôi đã phản ứng rất mạnh mẽ và nhiều người trong số họ cho rằng “Họ là nhân viên bán hàng chứ ko phải là người giúp việc (Osin), dù có trả lương 6-10trđ thì họ cũng không chấp nhận làm” khi được hướng dẫn là mỗi nhân viên phải luôn coi khách hàng là thượng đế, phải cúi chào khách, thậm chí phải hướng dẫn khách tận tình vào nhà vệ sinh khi khách có nhu cầu, phải xả nước toilet giúp khách nếu cần thiết.

Phoenix có thể thông cảm với nhận định của Trainer này. Tuy nhiên, nếu nhận định một phong cách mang tính hệ thống thì một chuyên gia có kinh nghiệm thường sẽ không phản ánh bức xúc. Văn hóa là vấn đề mà chúng ta phải chấp nhận. Dù bạn có là ai và ở bất kỳ đâu. Có điều, chúng ta chấp nhận như thế nào để đạt được mục đích của mình?

Một trainer khi xây dựng một chương trình đào tạo phải phân tích được đối tượng đào tạo (bao gồm trình độ, tác phong, thói quen, hệ tư tưởng, phong cách …. ) để xây dựng tài liệu và truyền tải cho phù hợp, hiệu quả. Đem cách bán hàng theo văn hóa nước ngoài vào VN không thể hoàn toàn theo nước ngoài mà được. Ở MN có thể không quá khó khăn do dân MN đã quen nhiều với phong cách nước ngoài nhưng ở MB thì có đặc thù khác. Học viên MB sẽ có cái lý của họ khi họ không thể “cúi chào” hay “xả nước toilet cho khách”. Khi trainer hiểu rõ được thì chắc chắn anh ta sẽ không đưa ra những nội dung yêu cầu tương tự để giảng về phong cách bán hàng cho người MB. Họ không thể tiếp nhận hành vi mà vốn dĩ nó là điểm xâm phạm vào hệ tư tưởng có tính truyền thống. Thay vì đi đường thẳng nếu anh ta đi con đường khác có lẽ sẽ đỡ buồn bực hơn.

Phoenix được nghiên cứu tài liệu đào tạo nhân sự của khách sạn Hilton ở VN. Phải nói là rất văn minh và hoàn toàn có thể làm cho chính các quản lý cao cấp cũng tự nguyện cúi đầu một người khách ít tiềm năng nhất.

Nhận định “ý thức về chất lượng dịch vụ chăm sóc khách hàng của nhân viên miền bắc quá yếu” thiết nghĩ là cảm tính và chủ quan. Hiện tượng không có nghĩa là bản chất.

Phoenix có làm việc với người nước ngoài, và người nước ngoài ở quốc gia (dù ngoại ngữ không tốt), cộng với những kiến thức biết về họ thì nhận thấy đa phần người nước ngoài không trực tiếp nhận định các vấn đề liên quan đến dân tộc. Có nói đến văn hóa, lối sống họ cũng chỉ nói một cách chung chung, xã giao. Vì theo thông lệ quốc tế về quy tắc ứng xử, vấn đề dân tộc là vấn đề tế nhị và dễ va chạm. Cho dù có chê họ cũng chê ý nhị chứ không mấy người chê một cách phũ phàng. rolleyes.gif

QUOTE
2. Một HRM Miền Nam đã tâm sự với mình về chân dung một manager Miền bắc như sau:
- Thích chỉ tay sai khiến, và điều này thực sự ko thể chấp nhận được trong Nam.
- Luôn đưa tài liệu bằng hai tay, trong khi thực sự chỉ cần đưa bằng một tay. “Tôi thích người ta đưa bằng một tay hơn là bằng hai tay, và hãy thể hiện bằng thành tích và kết quả”.
Chẳng lẽ có sự khác biệt văn hóa vùng miền như vậy? Bạn thấy sao?

Sự khác biệt thì đương nhiên có. Vì sao thì thì Phoenix đang nói dở trong mấy bài viết nhưng tạm treo lại rồi tongue.gif

Ở MB, đã là manager thì chủ yếu là dùng “trí”, “tài”, “thế”… Manager nào mà cứ loay hoay, cặm cụi làm việc này, việc nọ là “vấn đề”. Phải xem lại năng lực của anh/chị ta. Sự phân cấp là khó rõ ràng và khắc nghiệt. Anh chưa biết, chưa có cơ hội và điều kiện thì mời anh làm nhân viên hộ. Khi nào anh đủ tài ngồi lên cái ghế của tôi thì hãy tính.

Nói “chỉ tay sai khiến” thì không thể chấp nhận được trong MN cũng đúng mà chưa đúng. Người MN với nhau thường là vô tư, họ cũng chẳng câu nệ chuyện chỉ tay hay không chỉ. Có điều là cách nói thì cứ đùa đùa, thật thật. Họ cũng ít chấp nê nhau. Tuy nhiên, nếu cùng việc đó mà người MB nói thì khác. Đương nhiên, bác MB thì có thói quen yêu cầu (nhất là sir). Tuy vậy, không phải ai khi nói thì cũng có ý sai khiến. Thực ra, người MN thích nhẹ nhàng, việc gì “vui thì làm” chứ chưa vui thì chưa làm, “để xem làm gì tui?”. Nếu manager khéo một chút, họ vẫn làm như thường.

Khách quan mà nói, Phoenix thấy chỉ cần manager MB đưa ra yêu cầu gì thì với người MN đều thấy “không thích”. Cái này còn có căn nguyên lịch sử. Ở đây không trình bày rõ được vì cắt bài viết rùi tongue.gif Hơn nữa, ngay cả ở MB, nhân viên cũng không thích sir chỉ ngồi chỉ tay sai khiến như ông hoàng, bà chúa. Vấn đề là có chịu bày tỏ với nhau để khắc phục không?

“Đưa tài liệu bằng hai tay”: Cái này là chuyện thú vị.

Vốn dĩ người dân MB lịch sự khi đưa nhau cái gì vẫn đưa bằng hai tay để bài tỏ sự tôn trọng, trân trọng, tôn kính, lễ phép và lịch sự. Nhưng mà lạm dụng hóa thì quan chức, cửa quyền với nhau sinh ra cái đoạn lui cui xuýt xoa “dâng” hai tay trình “anh” xem giúp tongue.gif . Trong phim, trong báo đài lại phổ biến, phản ảnh nữa. Thành ra ấn tượng không có gì đẹp, mà thói quen hình thành cũng biến tướng không còn đẹp như trước nữa.

Thời dân chủ và kinh tế thị trường thì người ta lược giản. Quan hệ kinh tế trên cơ sở đôi bên cùng có lợi, có thể miễn đi vài ba thứ không cần thiết. Bây giờ đâu phải đi đến chỗ nào của HN cũng thấy khúm núm đưa tài liệu hai tay. Song, Phoenix sẽ thực sự nể cô thư ký nào khẽ khàng đưa hai tai tập tài liệu một cách lịch sự, trang nhã. Xã hội công nghiệp sẽ có một nhành hoa điểm vào duyên dáng. Vì suy cho cùng, kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội có dùng phương thức nào cũng chỉ để tăng giá trị cảm nhận từ đó đạt mục đích mà thôi. Chúng ta vẫn đang nỗ lực xây dựng văn hóa doanh nghiệp mang bản sắc VN.

QUOTE
3. Một HRM khác tâm sự: Thật sự dị ứng với các chương trình đào tạo tại Miền Bắc. Quá lý thuyết và không gắn với thực tế. Tại Miền Nam, đào tạo luôn là chỉ tay dắt việc và thực hành.

Có chắc không khi nói rằng giáo trình đào tạo của MN cách đây 5 năm khác xa MB. Cùng một hệ thống giáo dục quốc gia, hai đầu N-B đều có bất cập trong giáo dục. Cho đến ngày hôm nay, Phoenix phỏng vấn rất nhiều người ở MN về những gì đã học cũng chỉ là lý thuyết họ chẳng vận dụng nổi vào công việc. Kỹ năng làm việc thì đào tạo từ A-Z, thậm chí còn lười học và chậm nắm bắt hơn cả miền Trung, miền Bắc. Sinh viên ra trường ngoài cái đồ án hay luận văn tốt nghiệp chẳng có lấy thêm một đề tài nghiên cứu hay bài viết tự nguyện nào.

Cái gọi là “dắt tay chỉ việc, thực hành” ấy bắt đầu ở MN từ bao giờ? Và đào tạo ra những ai?
Ở MN, tập trung nhiều doanh nghiệp sản xuất quy mô vừa và lớn và các khu CN, khu CX. Hình thức “dắt tay chỉ việc” chủ yếu phục vụ đào tạo thợ. MN đã thành công khi đào tạo được một lượng thợ lớn để đáp ứng nhu cầu vận hành SX của CNTN. Song đội ngũ cử nhân, kỹ sư ở MN ra có bao nhiêu người có thể làm việc ngay??? Cũng nan giải y như MB vậy.

Nên nhớ, việc cởi mở chính sách đào tạo mới được thông qua vài năm trở lại đây. Các dạng trường tư, trường quốc tế hiếm có trường nào thâm niên đến 10 năm. Một số phương pháp đào tạo nước ngoài ở VN hiện giờ sao chép đầy rẫy của nước ngoài và chất lượng cũng không phải cao. Có chăng là phong cách học nhẹ nhõm hơn. Giúp dễ tiếp thu hơn. Về khoản này thì MN trội hơn MB. Cũng do được tiếp xúc với phương thức đào tạo của nước ngoài nhiều hơn. Nhưng Phoenix được biết, hiện giờ ở MB cũng đã rất nhiều lớp học phương thức tương tự. Mà người MB thì tạo trào lưu nhanh hơn người MN nhiều.

Tại sao chúng ta đang đầy rẫy nhân sự đi tìm việc mà vẫn kêu khan. Chất lượng đào tạo rõ ràng có vấn đề. Không chỉ MB kêu. Các miền đều kêu. MN còn kêu ran hơn nữa. Hiện nay, ứng viên đi tìm việc chỉ muốn được “chỉ tay dạy việc, thực hành”. Trong khi đó nhu cầu phát triển tăng tốc của kinh tế VN hiện nay đang cần đội ngũ ứng viên có khả năng tư duy để tự tổ chức công việc. Kinh nghiệm là một chuyện, nhưng tư duy, kiến thức đều không nghiên cứu kỹ lưỡng về lý thuyết thì dù có dạy, anh cũng chỉ biết mỗi thứ mà tôi dạy. Còn lại thì “em chưa được học, anh/chị hướng dẫn thêm cho em”. Vừa dậy lại vừa phải “dỗ”. Đợi hướng dẫn xong, khách hàng/đối tác/cơ hội đã đi mấy dặm rồi. DN MN hiện tại chấp nhận mạo hiểm cho giới trẻ tự tổ chức công việc, tiếp cận với đối tác để khai thác nguồn lực. Nhưng chúng ta toàn lính đánhtheo bầy, chẳng có mấy đồng chí đánh độc lập tác chiến hay tổ chức bài binh được. Phoenix tin rằng, nếu làm một hội thảo để các doanh nghiệp MN “than” về vấn đề này thì cũng nghe “nhức đầu”.

Nếu ngồi với nhau mà bàn xem phương án giáo dục nào phục vụ mục đích gì và phù hợp cho miền nào thì đỡ mất thời gian hơn.

Vào SG, Phoenix nhận thấy một điều này rất khác với HN. Ở HN, nếu bạn muốn may một bộ áo khoác hay bộ váy, bạn sẽ đi tìm chọn, ngắm nghía, rồi đi đi lại lại nhà may có khi vài lần để sao cho ưng ý. Và nếu chịu khó bỏ ra ít tiền, bạn cũng được cái theo bạn oder (tất nhiên không phải mọi chỗ đều thế, có khi bạn cũng bị gắt gỏng). Vì họ làm một thứ cho bạn thật cầu kỳ họ càng thể hiện đẳng cấp của mình và có tiếng với thị trường hơn.
Ở Sg, bạn vẽ ra cái gì đó để đi đặt thì hơi bị mệt. Tốt nhất là dùng hàng có sẵn. Nhanh, tiện, rẻ dù không như ý lắm. Nếu bạn yêu cầu, chưa chắc trả nhiều tiền họ đã kỳ cục ngồi làm cho bạn. Và có làm cũng không tỷ mỉ như bạn muốn. Khi đã nản thì họ có thể bảo bạn “thế là được rồi”. Muốn thêm chỗ này một tý, bớt chỗ kia một tý, sửa cái nọ một tý, nếu có trả nhiều tiền có khi bạn cũng được nghe một bài từ chối không vui vẻ. Vì nhiều lý do. Trong đó có lý do là thường thì họ chỉ làm theo cái gì đã quen: vừa dễ, vừa tiện, vừa nhanh. Chỉ có thế thôi, không dùng là nghỉ. Còn cầu kỳ? Giá trên mây cao mà là theo cái chuẩn của họ.

Nhìn lại một vòng mấy vấn đề anh/chị Lequan đưa ra, Phoenix thấy toàn là “chê MB hông à” biggrin.gif. Thực tế Phoenix thấy, người Bắc ít nhận xét về người MN nhưng người MB thì “ấn tượng” về người MB hơi bị nhiều rolleyes.gif

Nhưng chỉ nêu hiện tượng vậy thôi. Chứ phân tích thì lại lạc chủ đề thì chít.

Suy cho cùng, Miền nào cũng có vấn đề cả. Nhưng thiếu cái nhìn thiện chí với nhau, thiếu một cái chung chưa nhìn rõ và chưa sợ mất. HR ở giữa sẽ là lực lượng quan trọng để dung hòa và bắt nối mối tơ duyên chưa suôn sẻ này. Dân cư miền nào trên đất nước này cũng là dân cư nước Việt. Thay vì chê, hãy chỉ cho nhau một giải pháp để khắc phục. Nếu không chỉ ra được một giải pháp thì miễn bàn. Bệnh “than” chỉ làm ô nhiễm môi trường chứ không giải quyết vấn đề gì. Không lẽ xây dựng văn hóa Việt thành thứ văn hóa kỳ thị??? 

  (còn tiếp)
About these ads

4 thoughts on “Bàn luận về sự khác biệt văn hóa giữa hai miền Nam – Bắc (Phần 6)

    Nguyễn Hữu Quyền said:
    02/03/2012 lúc 17:53

    Có ai trên này không? Tôi không rành internet lắm nên không biết có ai đang online không. nhưng nếu có thể tôi muốn gia nhập vào cuộc thảo luận này, vì tôi thấy vấn đề khác biệt giữa hai miền nam bắc đã nhức nhối từ rất lâu. và tôi có những ý kiến muốn trao đổi với mọi người, không biết có được không?

      hrodphoenix responded:
      21/05/2012 lúc 21:54

      Chào bạn, mình ít post bài những sẵn lòng cùng bạn trao đổi về văn hóa khác biệt Nam Bắc. Mời bạn cùng tham gia

    Mai said:
    19/05/2014 lúc 23:53

    Chào các anh chị!
    Em thực sự hứng thú với đề tài này, và đang chuẩn bị làm khảo sát để viết luận.
    Nhưng để làm được một bảng câu hỏi khảo sát nêu bật ra được những vấn đề thực sự không dễ chút nào. Rất mong các anh chị có thể hỗ trợ em thêm trên góc nhìn của một nhà quản lý. Chân thành cảm ơn!
    Email của em : hong_mai@daum.net

    hrodphoenix responded:
    30/05/2014 lúc 16:03

    Nếu bạn cần nội dung nào cụ thể, có thể liên hệ theo địa chỉ hrodphoenix@gmail.com. Tôi sẽ hướng dẫn cho bạn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s